Truyện ngắn, Truyện cực ngắn, Tạp văn, Thơ, Bạn văn, Nhạc, Tranh ảnh, VĂN HỌC NGHỆ THUẬT, Truyện dài

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

ĐÓN TẾT























Mấy ngày qua không viết chữ nào. Lý do không phải
không thích hoặc không có gì trong đầu để viết ra, cái chính là chuẩn bị...






Chắc các bạn bảo tôi chuẩn bị đề tài, tình huống,
lựa chọn nhân vật và bây giờ viết chứ gì? Điều này chỉ đúng một nửa. Thôi không
quanh co như lò xo nữa. Tôi xin bắt đầu truyện ngắn này...






Hôm xuống chợ đi tất tần tật ba hàng dãy bảy hàng
dài, lên lầu xuống tầng trệt rồi lại lên lầu như thế cả thảy đâu hai lượt. Cuối
cùng không mua gì cả. Đứa con trai út níu tay tôi gật gật nũng nịu:






- Sao ba chẳng mua chi cả?






Tôi suy nghĩ một chặp mới nói:






- Chắc để mẹ con mua tốt hơn!









Rồi hai ba con dắt nhau vào quán đối diện chợ kêu
chai nước. Cô chủ quán nhanh nhẹn đập đá cho vào hai cái ly thủy tinh rồi lấy
một chai nước suối đặt vào khay bưng đến bàn hai ba con tôi ngồi và nói:






- Sao chú đi chợ chẳng mua gì?






Hai người, một trong nhà một ngoài ngõ lại có câu
hỏi giống nhau, lạ thật! Cũng như lần trả lời câu hỏi của con trai út, tôi suy
nghĩ một chặp mới nói:






- Chắc để vợ tôi mua tốt hơn!






Ngôi chợ vừa xây xong trông hoành tráng, chữ
“hoành tráng” là của cu út tôi trầm trồ khi bước chân tới đây. Nó to gấp bốn,
năm lần so mới khu chợ cũ. Thứ gì mới cũng lạ mắt và đẹp.






Hồi nãy khi đi ngang qua quầy hàng vải, áo quần
may sẵn của một chủ sạp cỡ tuổi đâu trên bốn mấy, tôi có hỏi:






- Sao cô không mời khách mua?






Ở chợ thường thường là vậy kẻ mời người mua, kẻ
trả người bán tạo nên không khí chộn rộn, tất tả, nhộn nhịp, huyên náo... Đó là
hôm không có quý ông bán đồ quảng cáo bằng loa phóng thanh, chứ nếu có thì
khung cảnh chợ thêm phần sôi động hẳn lên.






Cô chủ sạp vải, áo quần may sẵn đáp lời tôi bằng
nụ cười một nửa vui một nửa chưa vui rồi nói:






- Phần lớn khách dạo này đi thăm chợ thôi chú ơi
chứ chả mua gì, nên...






Câu nói được bỏ dở nhưng tôi hiểu. À ra thế, tôi
nghĩ thầm trong bụng và nói:






- Ế ẩm thì cầm chắc ở đâu cũng vậy.






Như có dịp thổ lộ, cô cho biết tết nhất tới nơi
rồi mà chẳng mua bán gì nên hồn, mong sao từ giờ đến 28 tháng chạp sau khi công
nhân, viên chức có lương có thưởng họa may... chớ còn...






Tôi chào cô chủ sạp vải rảo bước.






Cô bán quầy nước giải khát sớm chừ ngồi say sưa
đọc báo, tờ báo cũ màu hơi nhạt một chút nhưng sạch sẽ. Không rõ báo nói điều
gì mà cô đọc không chớp mắt. Tôi tằng hắng, cô gái hơi gật mình ngừng đọc nhìn
tôi như muốn hỏi chú cần gì? Tôi đoán thế nhưng không phải, cô hỏi:






- Chú nghe chuyện...






- Thì ba chuyện tầm phào chứ gì? - Tôi rắn mắt
nói như vậy.






Cô không chút phản ứng trách móc gì câu nói bông
lơn cà khịa của tôi mà hỏi lại thật nghiêm túc:






- Chuyện nghèo!






Từ hôm ấy đến bây giờ đang ngồi gõ từng con chữ
trên phím viết truyện ngắn này vào máy vi tính, tôi bâng khuâng mãi... Bâng
khuâng những điều cô ở quán bán nước giải khát bộc bạch và cả những câu nói của
cô chủ sạp vải nữa, họ là phần không nhỏ trong cộng đồng xã hội đang ngày đêm
cật lực với cơm áo gạo tiền trong thời bão giá...






Ở quanh tôi, khu lao động và xa hơn khoảng non
cây số là xóm nhà của bà con nông dân, sự tần tảo bươn chải cho cuộc sống là
điều mọi người phải tự lo. Mà bao giờ, ở đâu… lại không như thế, chỉ khác chăng
sự tần tảo bươn chải có hiệu quả tới mức độ nào mới là điều đáng quan tâm.






Trong ba ngày qua, sau khi cất cái ví tiền vào tủ
khóa lại và vất chiếc chìa khóa đi, tôi thử sống mà không có lấy một đồng xu
dính túi xem sao. Ôi, có thức đêm mới biết đêm dài. Lâu nay, sáng dậy tôi dắt
chiếc xế xịn ra sân lau sơ cho sạch bụi, xong dông một mạch đến những nơi cần
đến quán cà phê, quán điểm tâm... vừa nhâm nhi vừa cà vừa phê đủ chuyện vui vẻ.
Giờ thì khác, không có tiền biết đi đâu, làm gì? Tôi hết ra lại vào cứ như gà
mắc tóc. Tôi thoáng nghĩ đến chuyện làm sao chối bỏ được sự ích kỷ, tham lam
trong tình trạng này, nếu có điều kiện… Nhưng tôi kịp đẩy lùi ý nghĩ tiêu cực,
và nhớ đến Hinh.






Hinh năm nay sắp bước vào tuổi “tri thiên mệnh”,
một vợ, ba con sống ở thành phố mới lên hạng ba. Nghề nghiệp xe thồ, biết tiếng
Anh và là cây thơ. Thời buổi giờ mà nói cây thơ cây văn thiên hạ chắc “cười
cười” bởi cái nghiệp ấy chỉ có danh chứ không bao lăm xu. Có một quãng không
biết có ma lực nào anh nhà thơ của tôi mỗi tuần viết hoàn chỉnh cả năm bài thơ
mà bài nào cũng dài ngoằng cả hai trang giấy A4. Tôi luôn là bạn đọc đầu tiên
của anh. Nhiều bài được anh thêm tranh minh họa, đôi khi cao hứng còn chèn thơ
lên hình tươi tươi mát mát của các em xinh đẹp. Công bình mà nói, thơ anh có
bài đọc được, nhưng nói rằng “quá hay” thì không tới.






Giáp tết, trời mưa lất phất, Hinh phải mặc thêm
chiếc áo mưa tiện lợi để khỏi lạnh khi chạy xe đưa khách và cả khi ngồi ở ngã
ba đợi đến phiên. Một ngày không soạn giấy má ghi ghi chép chép gì đó nhân khi
đợi khách thì Hinh buồn lắm. Anh tâm sự như vậy lúc ngồi với tôi lai rai mấy ly
rượu gạo đặc sản của bà Tư Hôm. Rượu vào thơ ra... Lúc ấy Hinh vui như được
của. Hết đề dẫn tại sao có bài thơ X bài thơ Y, lại bàn do không dùng chữ “đến”
mà phải dùng chữ “tới” trong một câu thơ. Tôi ngồi nghe và thán phục:

- Đúng, có lý!






Hinh cao hứng đọc nguyên bài chuẩn bị đón Tết mới
viết hồi trưa.






“Mẹ nó đừng buồn! Vui lên chứ!/ Tết này ba nó
thắng mùa thơ...”






Tứ của bài là sau bao nhiêu năm nỗ lực tỉ mẩn vì
thơ, tết này anh có gần chục tờ báo đăng, mà nhuận bút ngày thường hai ba trăm
ngàn đồng một bài nhất định đăng báo tết tiền nhuận bút phải lên chứ!






Hinh tặng tôi một tờ báo xuân phát hành sớm có
thơ của anh rồi gật gù:






- Ông phải để tờ báo nơi trang trọng nhất và dễ
thấy nhất tại phòng khách của ông…






Anh ngừng nói, giục tôi cùng nâng ly trót một
phát sạch bách để chúc mừng cho “vụ được mùa”, rồi nói tiếp:






- Để ai vô nhà ông cũng thấy và đọc.






Mưa càng lúc càng nặng hạt, chiều của những ngày
cuối năm có màu ghi. Tôi nghĩ thời suy thoái kinh tế ở đâu cũng thế thôi, giới
kinh doanh người giàu có mà còn kêu như bộng huống gì người lao động tự do.








Khi rời quán, Hinh giành trả tiền cuộc “tương tri” này nhưng tôi nhất định
không chịu. Tôi bảo:






- Dù gì nhà tôi cũng khá hơn nhà ông, nên ông cứ
cất khoản tiền này, thêm vào mang về khoe với vợ. Vợ sẽ khen ông tuyệt vời cho
mà xem!






Tôi nói như thuyết giảng một điều gì to tát lắm.
Hinh tưng tửng cười, nụ cười đẹp như đóa hoa xuân sắp nở.






HÒA VĂN

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

NGÔI NHÀ XINH ĐẦY HOA



Truyện ngắn HÒA VĂN









Trời lại mưa.







Cơn mưa không chịu “cầm chĩnh đổ”. Phải như thế càng dễ chịu hơn đàng
này nó rủ rỉ rù rì giống hệt cơn mưa bữa hôm đầu tiên tôi gặp em.







Biết diễn tả làm sao cho rõ cơn mưa ấy nhỉ?







Nhớ ra rồi. Ngày ấy khoảng mười một giờ trưa (có thể hơn một chút) phải
về nhà gấp bởi một việc rất cần… Thế mà em lại xuất hiện. Sau đó cả hai
tôi và em nấn ná không ai chịu rời mái hiên của một ngôi nhà xây theo
kiểu cổ gần ngã ba thị trấn.







Cơn mưa lất phất rơi từng hạt như nước được phun ra  từ trên bầu trời
xuống qua một búp sen khổng lồ. Từng giọt mưa mịn rây liên kết nhau lại
tạo nên màn màu trắng mờ mờ...









Em đang học trường Trung học bên bờ sông Vĩnh Hà, ở thị trấn nhỏ như “bàn tay” này. Em hay gọi tôi bằng chú... chú Sinh!







Trước đó tôi đang học năm đầu trường Đại học... Sau chiến tranh trường
lớp chưa mở lại ngồi ở nhà buồn quá tôi soạn sành nào búa nào kềm ra
tưởng làm việc cho vui ai ngờ trở thành anh thợ sửa ổ khóa và làm chìa
khóa hồi nào không hay.







Có người khuyên tôi nên tìm một việc gì đó để làm nhưng... tôi biết không dễ!







Cuối năm lớp 12 em đi học giáo viên cấp tốc rồi về làm cô giáo làng.







- Chú Sinh giúp giùm Hiên (tên em là Hiên) làm một số đồ dùng dạy học!







Tôi hỏi:







- Một số là bao nhiêu? Mà làm cái gì?







Hiên không đẹp bằng hoa khôi của trường nhưng sắc sảo mặn mà và hiền
thục! Trong ánh mắt của Hiên hình như muốn nói điều gì với tôi.







Nên thay vì nhìn tôi Hiên hay nhìn lơ đãng... Hiên vừa nhìn bức tranh
tôi vẽ một cô gái đang ngồi xõa tóc gội đầu treo bên trên cửa sổ vừa nhỏ
nhẹ đáp:







- Dạ! Nhà trường nói làm những...







Và cả mấy ngày liền tôi tỉ mẩn làm các đồ dùng dạy học cho Hiên.









***










Thành phố Sài Gòn “đất cũ đãi người mới”. Hồi chân ướt chân ráo vào đây
tôi nghe ai đó có lần nói với tôi như thế. Và cũng có người nói một
điều rất lạ, người các nơi khác đến sống ở đất Sài Gòn này mà “nói về”
thì chóng chầy cũng phải về trở lại quê thôi! Biết vậy tôi chí thú làm
ăn không nghĩ ngợi điều gì khác. Chỉ với bốn năm mua đi và bán lại tất
tần tật các mặt hàng “lạc xoong” tỉ như mô tơ điện, đồng hồ điện, dây
điện... tôi bắt đầu khấm khá. Ai hỏi tại sao tôi lại nảy ra ý định làm
một cái nghề “lạc xoong” đó? Chịu! Nhưng chắc chắn phát sinh từ những
ngày ở cái thị trấn “Bàn Tay” ấy! Làm cái nghề sửa ổ khoá ấy!







Cả công ty điện máy bây giờ của tôi lớn lên từ cái quầy “lạc xoong”. Nhưng Hiên mới là điều không thể thiếu...







Năm ấy bão và tiếp sau lũ lớn tôi cùng các bạn về thăm quê và gặp lại
Hiên. Cô giáo làng vẫn sắc sảo mặn mà như xưa. Hôm đến nhà Hiên tiếp tôi
trong trạng thái ngần ngại.







Trước đó mấy cô bạn cũ cho biết không rõ nguyên do gì lâu nay Hiên thờ ơ
với “tình yêu”, biết bao nhiêu mối mai dặm hỏi Hiên vẫn một mực chối
từ. Có người bảo con nhỏ “bị bệnh”? Nghe chuyện, tôi còn muốn gặp Hiên
ngay hôm đầu tiên mới về nhưng không được do mấy ngày tiếp sau phải cùng
đoàn từ thiện đi phân phối hàng cứu trợ cho bà con vùng K cách thị trấn
“Bàn Tay” này hơn hai chục cây số.







Tối nay trở về tôi đến ngay nhà Hiên.







Hiên hỏi:







- Anh Sinh mới về?







- Ờ! Anh về ba hôm rồi!







- Anh thấy quê mình vẫn còn vất vả quá phải không? Nhất là lại vừa bão lũ nữa.







- Thì quê mình mà!







Hiên buồn buồn:







- Mẹ em bảo may mà em là... chứ không...







Tôi hiểu. Biết bao bạn học cũ của Hiên đang là “nông dân” công việc lao
động nặng nhọc mà thu nhập chẳng là bao. Phần lớn các cô an phận có
chồng có con sớm do vậy chưa tới tuổi hai lăm đã tay bồng tay bế... Còn
Hiên?







Hình như đoán biết suy nghĩ của tôi Hiên dừng kể chuyện xóm làng.







- Anh nhất định ở vậy? Hiên hỏi.







- Ừ! Nếu em muốn như thế!







Hiên cười. Nụ cười vẫn y nguyên như ngày xưa. Ấm áp như nắng xuân (tôi hay ví như thế)!







Tôi nhớ cơn mưa năm nao. Cơn mưa lất phất kèm theo gió nhè nhẹ lành
lạnh khiến Hiên co ro muốn tựa vào tôi nhưng e ngại... Chính phút giây
ấy tôi hứa với Hiên “Nếu yêu thương tôi xin em chờ!”.







Và sau đó mấy bữa tôi đi Sài Gòn cho đến nay hơn năm năm mới về lại.







- Anh về thực hiện lời anh hứa với Hiên!







Tôi nói như sợ ai đó ngăn cấm! Hiên vùi đầu lên vai tôi khóc. Trời ngoài kia tiếp tục mưa. Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt.













***







Bây giờ Hiên cùng tôi có ngôi nhà xinh xắn trong khu vườn rộng đầy hoa
trái và hai đứa con trai thật ngoan ở một khu ngoại ô Sài Gòn.

                                                                                                                                                                      


Hòa Văn

BÀI XEM NHIỀU