Truyện ngắn, Truyện cực ngắn, Tạp văn, Thơ, Bạn văn, Nhạc, Tranh ảnh, VĂN HỌC NGHỆ THUẬT, Truyện dài

Hiển thị các bài đăng có nhãn PHÊ BÌNH VH-NT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn PHÊ BÌNH VH-NT. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2023

CHÚC MƯNG NĂM MỚI 2024


 

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2024


Ý

𝙻à𝚖 𝚝𝚑ơ 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚌𝚑ỉ 𝚝ỏ 𝚋à𝚢
𝚅𝚒ế𝚝 𝚟ă𝚗 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 để 𝚗𝚐à𝚢 𝚜𝚊𝚞 𝚕𝚞ậ𝚗 𝚋à𝚗
𝚃𝚛ó𝚝 𝚖𝚊𝚗𝚐 𝚋𝚊 𝚌𝚑ữ 𝚜à𝚗 𝚜à𝚗.
𝚇𝚒𝚗 𝚕à 𝚑ơ𝚒 𝚝𝚑ở 𝚗ồ𝚗𝚐 𝚗à𝚗 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚢ê𝚞
𝚃𝚑ơ 𝚟ă𝚗 𝚝𝚑𝚊 𝚝𝚑𝚒ế𝚝 𝚖ộ𝚝 đ𝚒ề𝚞
𝙼𝚘𝚗𝚐 𝚕ò𝚗𝚐 𝙽𝚑â𝚗 𝙽𝚐𝚑ĩ𝚊 í𝚝 𝚗𝚑𝚒ề𝚞 𝚝𝚛𝚊𝚘 𝚗𝚑𝚊𝚞.

𝙷Ò𝙰 𝚅Ă𝙽
1/1/2024

Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017

ÔNG CƯƠNG





TÔI THÍCH GỌI ÔNG LÀ ÔNG CƯƠNG, Ý của tính cách của ông đồng thời có một chút riêng tư ông họ Văn Quỳnh Đôi, Nghệ An nơi trong gia phả họ tôi khi vô Trung khai cơ lập làng(*)  thời vua Lê Thánh Tông nhị niên 1471 ghi quê gốc Châu Hoan xứ Bắc, Châu Hoan khi tôi tìm về là nơi sinh của ông với dòng họ Văn đông đến nỗi lâu nay ít giỗ Tổ mà mời cả họ tại đây vì "đông quá!" ; nơi sản sinh nhiều người yêu nước thương dân nhiều bậc khoa bảng hữu ích cho xã tắc nhân sinh như tiến sĩ Văn Đức Giai,  phó giáo sư, tiến sĩ Văn Như Cương - ông Cương là hậu duệ tiến sĩ Văn Đức Giai.



Tôi gặp ông trong sự kiện của dòng họ Văn đại hội thống nhất toàn quốc lần thứ nhất tại Huế cách nay 5 năm (2012-2017). Tiếng của ông nghe nhiều khi được ông bắt tay trong tình gia tộc càng cảm nhận sự ấm áp gần gũi thân tình y như ông cháu xa lâu ngày gặp lại. Lần gặp ấy đại diện đoàn đại biểu họ Văn Quảng Nam-Đà Nẵng tôi và anh Long chỉ ý kiến với ông về việc chung của dòng họ Văn sau buổi họp đại hội trù bị. Ông ghi nhận và hứa tối về sẽ đọc lại văn bản... rồi sáng sớm hôm đại hội chính thức khai mạc ông nói đã bàn và Ban tổ chức đã đồng ý để văn bản này lại không trình ra đại hội, đại hội giao cho Ban chấp hành tiếp tục nghiên cứu thu thập thêm ý kiến tài liệu để lịch sử họ Văn Việt Nam không những đầy đủ mà phải chính xác, việc này thấy rằng tính cách ông làm việc rất chu đáo sẵn lòng lắng nghe ý kiến và nếu thấy đúng thì hoan nghênh.

Việc ông từng thẳng thừng không màng danh lợi đã từng nghe kể hoặc đọc trên báo chí nên khi đại hội trù bị nhiều đoàn đại biểu đề cử ông vào Ban chấp hành và chức danh chủ tịch Hội đồng họ Văn VN khóa I (2012-2017), ông cảm ơn sự tín nhiệm của dòng họ nhưng ông xin không đảm nhận để nhiệm vụ ấy cho thế hệ trẻ hơn ông là lời nói tâm huyết!. Ông nói thêm làm việc họ tộc là vinh dự rất cần nhiệt tình và sự trong sáng trong mọi công việc.

Qua nhiều đề nghị thiết tha cả hội trường vỡ òa trong niềm vui khi ông Cương nhận làm chủ tịch và đọc diễn văn bế mạc đại hội "Đại hội thống nhất phát triển bền vững dòng họ Văn Việt Nam".

Một nhiệm kỳ đầu tiên gần kết thúc ông cùng BCH họ Văn VN đang xúc tiến chuẩn bị Đại hội II tại Tp HCM vào 28-29/10/2017 sắp tới thì ông đã...

Tin ông từ trần dù biết ông đầy nghị lực "chung sống" với bệnh hiểm nghèo đã mấy năm gần đây nhưng người người yêu quý ông không khỏi bàng hoàng thương tiếc!.

Kính gởi đến gia đình, Ban lễ tang Ông Văn Như Cương lời chia buồn thống thiết "HUYẾT THỐNG ĐỒNG BI", kính cầu hương hồn ông thanh thản về cõi vĩnh hằng!./.

-----

(*): Làng Đông Bàn, huyện Diên Phước, phủ Điện Bàn nay là một trong địa phương của Quảng Nam- Đà Nẵng.

xem liên kết

https://hovanquangnamdanang.blogspot.com/2017/10/ong-cuong.html

https://hovanquangnamdanang.blogspot.com/2017/10/ong-cuong.html

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

TRÀ ĐÓA VÀ NHỮNG KẺ KHÓ THÍCH... https://hoavanruotra.blogspot.com/2017/10/hoa-van-oc-nhung-ke-kho-thich-nghi.html

n h ữ n g k ẻ k h ó t h í c h n g h i (nkktn)

đã đến vs HV

tks De Ngu vs Trà Đóa

 *

nkktn - cái nhìn từ bạn đọc(*).





 theo thói quen tôi tìm ở mục lục và giở ngay đến trang 139 để xem truyện nkktn truyện được chọn nhan đề chung cho cả 30 truyện in trong tập.

nkktn là người có chỉ số dưới 1% mà theo nhà văn Trà Đóa (TĐ) là nhóm dưới một phần trăm. Cái cảm nghĩ sau khi đọc nkktn với non 7 trang khổ 13x20,5 nói kỹ vì ngắn về dung lượng mà đựng nhiều điều những chuyện không cao siêu hay rối rắm nó nhan nhản có điều sự "nhắm mắt buông xuôi" riết rồi thành quen nên chi "gần một trăm phần trăm thích nghi".

"Tôi" nhân vật xuyên suốt 30 truyện là một trong "những kẻ khó thích nghi" ấy với vợ "tôi" "kẻ thích nghi" luôn có xung đột trên mọi chuyện đến một ngày cả hai tham gia câu lạc bộ "nhóm một phần trăm" qua quảng cáo của họ tưởng hóa giải nào ngờ...

nkktn kết lại thì hiện tại... lối nào ra?.

Đừng trông chờ gì với nkktn trong "thì hiện tại" - chữ của HV- bởi mỗi truyện TĐ viết không vì để giải thoát điều gì khi mọi cái kết do chính bạn người đọc tự định lấy.

"Có thể tốt hoặc chưa tốt nhưng khi nkktn biết phải làm gì đã là quý rồi!".

Câu trên là tôi nói chứ không phải TĐ.



Có một lần TĐ tâm sự ngụ ý nhiều truyện cũng kể câu chuyện nhân vật "tôi" (hầu như đa phần truyện của TĐ viết nhân vật ngôi thứ nhất) nằm ngoài 30 truyện in trong tập nkktn mới "hay hơn". Tôi cũng nghĩ vậy ví như truyện "Những chiếc bóng"(**) chẳng hạn, cũng gu truyện của 30 nhưng đó mới là TĐ vừa ý chứ chưa ưng ý!.

Tại sao?.

Vì truyện TĐ khi đọc lơ mơ tưởng hư cấu kỳ thực không hư cấu chút nào.

Chính không hư cấu nên đọc lơ mơ là khó. Khác với truyện viết theo giáo khoa truyện TĐ khi đọc nên nhìn rộng ra quá khứ-hiện tại-tương lai thì thú vị.

HV

-----

- (*) Đọc Những kẻ khó thích nghi của Trà Đóa, nhà văn Quảng Nam.

- (**) Truyện đăng trên talawas.

liên kết: https://hoavanruotra.blogspot.com/2017/10/hoa-van-oc-nhung-ke-kho-thich-nghi.html

http://thethaovanhoa.vn/tags/tra+doa.htm

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2016

PHẠM PHAN HÒA - NGƯỜI YÊU THƠ VÔ CÙNG



TIN BUỒN

Nhà thơ Phạm Phan Hòa (Hòa Phan) sinh năm 1957 tại làng Bàn Lãnh xã Điện Trung thị xã Điện Bàn tỉnh Quảng Nam. Hiện ở tại làng Bàn Lãnh.

Sau một thời gian lâm bệnh  dù được gia đình, họ tộc, bệnh viện, bà con xóm giềng thân hữu tận tình chăm sóc cứu chữa nhưng bệnh nặng  đã từ trần lúc 2 giờ 35 ngày 03/09/2016 (03/ Tám Bính Thân)

Hưởng thọ 60 tuổi

Lễ viếng từ 17 giờ 30 ngày 03/09/2016

Lễ di quan 5 giờ 10 ngày 06/09/2016 (06 tháng Tám Bính Thân)

An táng tại Nghĩa trang gia tộc họ Phạm Trường tọa lạc trong Nghĩa địa xã Điện Trung, Điện Bàn, Quảng Nam.




Chân dung nhà thơ Phạm Phan Hòa



---------------

PHẠM PHAN HÒA - HÒA PHAN người yêu thơ vô cùng

PHẠM PHAN HÒA (PPH) viết và ngâm thơ điều này ở Gò Nổi Điện Bàn ai cũng biết. Anh yêu thơ không điều kiện.

Không điều kiện chứ không dễ dãi... Ở anh thơ của thân hữu hay của anh đều quý như nhau. Từng câu chữ viết tự đáy lòng với cả niềm yêu thiệt (thà) của anh như mưa và nắng như mùa đông mùa xuân tất cả tự nhiên và tự tại...

Giờ trong cơn bệnh hiểm nghèo thế mà khi nhắc đến thơ anh nhớ từng bài. Với hàng trăm bài thơ viết yêu mình yêu người; đất trời và miền quê yêu dấu...

Từng học trường Văn hóa nghệ thuật nên ngoài thơ - phần nhiều là thơ lục bát PPH còn viết nhạc và vẽ.

PPH sáng tác trên 100 bài thơ in trên báo và mạng.

Chung quy từ tấm lòng thiệt đáng yêu.

Sau một thời gian lâm bệnh nặng dù được gia đình, họ tộc, bệnh viện, bà con xóm giềng thân hữu tận tình chăm sóc cứu chữa nhưng bệnh nặng đã từ trần.

Bài viết là nén tâm nhang thắp tiễn PPH.

HÒA VĂN (QUẢNG NAM)

-------------

Xin chia sẻ một số bài của anh đã đăng tải trên báo, mạng:

PHẠM PHAN HÒA (HÒA PHAN)

TRẢ LẠI

Lặng xin chấp hai bàn tay

 Hướng cao trời rộng khẩn ngày còn - không!

 Rồi tan... sương khói mênh mông

 Rã rời thân phận - bềnh bồng nổi trôi.

 Chiều buông nắng tím bồi hồi

 Mai xin là cỏ mượt đồi đợi nhau.

 Có còn muôn vạn kiếp sau

 Lặng nương theo tiếng kinh cầu... xót thân!.

… Xin cho ngày trả căn phần

 Bụi đường qua giũ - nợ nần gieo neo

 Cõi về đâu kịp mang theo

 Tan trong khói... trả bọt bèo phấn hương.

PPH

10/03/2016



ANH VỀ

            

Cũng về

Gom nhặt cho nhau,

Sẽ dần phai..

Trắng

Một màu khăn tang!

... Anh đi, dẫm mộng

Điêu tàn.

Ngày về xóa sạch

Lỡ làng

Không

Em!.

PPH

13/4/2016.

LỜI ĂN NĂN!



Phạm Phan Hòa



Nâng sầu chạm cốc hư không

Mà nghe rượu đắng cháy lòng xót đau

Van trời! Chậm hạt mưa mau

Đợi tôi vuốt lại nếp nhàu tự tim



Nổi trên sông… vọng tiếng chìm

Để ngàn sau cõi tịch im mãi cười



Thiên thu người vẫn yêu người

Ngậm buồn, giữ nét nguyên tươi giữa đời



Đã trôi đã lệch một thời

Tôi quỳ xin nhận - muôn lời ăn năn.

 SAY !

Tặng bạn thơ tôi Điện Bàn- Quảng Nam



Phạm Phan Hòa





Ta đang uống rượu một mình

Ta đang chuốc chén để tình ta say



Trời cao đất rộng ô hay!

Biển xanh rừng thẳm gót hài em qua



Bình minh rộn tiếng chim ca

Hoàng hôn bóng đổ thướt tha em về



Người sao... nỡ quên ước thề

Còn em lạc giữa bốn bề tâm giao



Cỏ say lời gió lao xao

Ta say tình với khát khao tặng người.





P.P.H

MÙA HOA DÂNG MẸ

Phạm Phan Hòa

Kính dâng mẹ Phan Thị Ngô.

Mẹ ơi!

Con ngã giữa đời.

Gượng

Quỳ bái vọng

Một thời mẹ cho.

.. Con qua sông

Đã đắm đò!

Mẹ - cho thân

Phận..

Mẹ dò được đâu!

Dẫu đời

Còn lắm bể dâu!

Hiếu lành hoa đạo

Thắm mầu

Tịnh

Chơn.

P.P.H

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

Hòa Văn: Quê tôi bây chừ thơ Nguyễn Gò Nổi
















ĐỌC MỘT CÂU THƠ, BÀI THƠ, CÂU VĂN, BÀI VĂN... CẢM THẤY LÒNG MÌNH XAO
XUYẾN, TRĂN TRỞ, NGHĨ SUY... LÀ CÂU THƠ ẤY, CÂU VĂN ẤY... DẪU GÌ CŨNG CÓ
ÍCH!.
Tôi gặp trạng thái trên khi đọc bài thơ Quê tôi bây chừ (in
trong tập thơ Tuổi thơ ơi ngày về - NXB Hội nhà văn - 2015) của Nguyễn
Gò Nổi.
Nguyễn Gò Nổi (NGN) bút danh của một bạn trẻ quê Gò Nổi (Điện Bàn, Quảng Nam) đang xa quê, bạn yêu
văn học nghệ thuật... yêu thích thơ và làm thơ những vần thơ của bạn có
điệu hay không đều đau đáu một điều gì đó có khi ai cũng biết nhưng
chưa hoặc ngại không nói ra có khi chỉ là một ý tứ nhỏ nhưng càng ngẫm
không nhỏ chút nào...
Tập thơ có 53 bài đứa con so của NGN bụ bẫm dễ
ghét về hình dạng tâm huyết nhiều về nơi chôn nhau cắt rốn theo cảm
nhận của chính NGN chắc vì vậy nên chi sinh con ra "Anh" bố lại lấy tên
của quê cha đất tổ để tự đặt thành tên riêng - bút danh - điều này quả
là chỉ có tự tin về sức về lực mới mạnh dạng làm! Mong là đúng như vậy
bởi con thuyền thơ ra sông ra biển biết đâu mà lường...
Bây chừ xin vui cùng đứa con của bạn đang "mẹ tròn con vuông" các bạn nha!.

***
ĐỌC BÀI THƠ QUÊ TÔI BÂY CHỪ






"Quê tôi bây chừ vẫn nghèo lắm, quê tôi"

câu thơ đây ah! câu nói từ đáy lòng chứ!. Không bạn ạ thơ đây! Thơ từ
chính người con của quê đây khi bạn viết thiệt rất thiệt!. Câu thơ hay ở
hai từ "quê tôi" nhắc lại ở cuối câu.
Quê nghèo. Mà trăm thương ngàn nhớ. Chính xác là vậy.

"Tháng năm cha cuốc cày trên cánh đồng như thế/ Canh cánh nỗi lo khi
mùa gió bão tràn về/ Trông đất trời hai mùa mưa nắng đi qua."
Để rồi

"Quê tôi bây chừ những đứa con đi xa/ Không muốn trở về mưu sinh trên
vùng đất mẹ/ Còn nơi đây cụ già và côi cút những đứa trẻ/ Cứ ngóng
trông, lặng lẽ phía cuối làng."
Để rồi
"Quê tôi bây chừ giữa lúc
mùa xuân sang/ Bỗng nhiên rộn rã như cơn mưa rào, bất chợt/ Mẹ tiễn con
ra đi khi ngày vui chưa ngớt/ Hẹn mùa xuân sau trong điệp khúc mưu
sinh."

Bài thơ đắc ý ở khổ này. Bạn có ray rức điều nầy?. Tin là bạn nhất định phải ray rức!.
Quê nghèo vì đâu khi binh đao đã qua trên 40 mùa xuân rồi.

Phải nói so với xưa nay được hơn nhưng so với yêu cầu của đời sống hiện
tại chưa được!. Cứ nhìn niềm vui vỡ òa của bao bà mẹ bao em thơ khi đón
con; đón anh; chị làm ăn xa quê trở về quê vui xuân đón tết thật "rộn
rã" bao nhiêu thì khi bắt gặp cảnh những người con yêu thương khăn gói
lên xe vượt hàng trăm cây số đến khắp mọi miền đất nước "mưu sinh" hỏi
ai nghĩ gì?.
Quê nghèo!. Các bạn có cam chịu?. Câu hỏi cũng chắc
không bạn nào trả lời là cam chịu song nói, nghĩ thì dễ làm thật không
dễ gì có điều trong gian khó quê mình nghèo thật nhưng giàu tình giàu
nghĩa đúng như NGN viết trong khổ thơ cuối của bài thơ Quê tôi bây chừ:

"Quê tôi bây chừ vẫn nặng nghĩa tình/ Cuộc sống tựa vào nhau trong câu
ca dao bầu bí/ Muôn đời không đổi thay mỗi người trong nếp nghĩ/ Quê tôi
dẫu nghèo nhưng quý mến thân thương.".

Hòa Văn
giữa xuân Bính Thân - 24/02/2016





Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

HÒA VĂN: PHAN TRANG HY - ĐÂU CHỈ LÀ CƠN MƠ...

  



Nếu muốn đọc đến đâu hiểu ngay đến đó thì xin không đọc tiểu thuyết Người hay là những cơn mơ mạo danh (NHLNCMMD) của nhà văn Phan Trang Hy (PTH) bởi 12 chương 180 trang đều giống nhau tất cả các nhân vật sống hay chết /có thật hay giả tưởng trong nhiều tình huống hư hư thực thực, thiệt giả lẫn lộn do vậy người đọc, đọc theo kiểu nhát gừng sẽ dễ nản...




 Không rõ PTH viết NHLNCMMD bao lâu chỉ biết sau 10 năm chỉnh lại NXB Hội Nhà văn mới in và phát hành điều này chứng tỏ chính tác giả đã đọc đi đọc lại hay nói văn vẻ dành nhiều chăm chút cho đứa con mang nặng bao tâm tình...


 NHLNCMMD một mảng thực trạng của một lối sống... , một cách suy nghĩ, một điều không mới nhưng chưa cũ như lửa ủ trong than vùi tro... Bằng cái nhìn thấu đáo từ trong chỗ u u minh minh ấy PTH nhập vào từng nhân vật nói ra kể hết những góc khuất vốn xảy ra hằng ngày nhưng vì cái tôi, ta thường cố ý cho qua...


 Do vậy nếu đọc NHLNCMMD mà chú ý liên tưởng sẽ cảm nhận không ít ẩn dụ sâu sắc trong từng câu văn trong từng chương...


 Cô Rớt nhân vật chính của tiểu thuyết có thân phận thật kỳ dị sinh ra đẹp đẽ lớn lên lại xấu như quỷ... Câu hỏi đặt ra tại sao vậy?.


 Chỉ mới cô Rớt thôi đã "rối rắm" huống chi còn những nhân vật khác cũng chẳng hơn, người thì mơ mơ như thi sĩ Thi, người thì hay "nghĩ lung ta lung tung" như Nguyễn Thị Ba tên thường gọi Mụ, ... Có nhân vật là tiên, là thằng điên, lại có Công chúa, Nữ hoàng... Riêng đàn kiến xuất hiện trong nhiều chương là chủ ý của PTH?. Có thể như vậy vì dân gian hay quan niệm loài kiến là con khi ngủ mơ thấy đem lại điều thiếu may mắn với lại thấp bé nhỏ mọn như kiến!.


 "Nhân chi sơ tính bản thiện" phàm con người sinh ra cõi đời này vốn thiện vốn đẹp đẽ thế mà...


 "Rớt đẹp thánh khiết, thanh thản" chương kết tiểu thuyết nói như thế tiếc là "gương mặt của thủơ mười lăm, mười sáu đang nằm trên sóng" nghĩa là đã chết!. Sau cái chết Rớt kể và PTH viết...


 Cái được của NHLNCMMD là nhiều trong đó thân phận con người được phơi bày mà khi đọc không những thấy mà còn có thể chạm tới để không bi lụy không xấu hổ ngược lại giúp người đọc tự vấn lương tâm để tránh được chừng nào hay phần nấy chứ bảo trong cái ao làng kia làm khác hơn đâu dễ...


Chính nhân vật Rớt tự vấn:


 "Mày có phải là quỷ không hở Rớt? Hay mày là tiên hở Rớt? Có thể mày vừa là quỷ, vừa là tiên? / "Không, tôi muốn được làm người! Ai biến tôi thành tiên? Ai biến tôi thành quỷ! Sao tôi không được làm người? Các người ác lắm! Tôi chỉ muốn thành người!" (trích NHLNCMMD).


Đọc xong tiểu thuyết chắc có sự đồng cảm đâu chỉ là cơn mơ... Mạo danh?.


 Phải không nhà giáo Phan Thanh Bình nhà văn PTH?.


 Hòa Văn


 ..........


 (@) Đọc tiểu thuyết NHLNCMD của Phan Trang Hy, NXB Hội Nhà văn 6/2015.




Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

NGUYỄN ĐỨC DŨNG: HÒA VĂN: Mai trời tạnh – Nắng xuân lên








         Ba
bữa tết dọn lòng thanh thản, một bình trà nóng thơm mơ hồ khói trước mơ hồ
hương đất trời tươi mới, cầm trên tay ấn phẩm thơ “Cho” NXB Văn nghệ - 2008 (*) của
Hòa Văn “người cùng quê” đẹp, đáng yêu và cũng đáng suy tư từ cái hình bìa đến
tên tập sách đã là điều trân trọng.








          Cảm nhận
riêng của tôi, tôi vẫn yêu thích hơn những bài thơ "gần, mộc mạc và thiệt
tình" của anh. Chính điều này mới "Hòa Văn" hơn, mới rõ ra cái “văn
là người” của tác giả và cũng theo yêu thích riêng với tôi, anh thành công hơn
ở cách viết này.








         
Trước tiên là bài “Thơ từ” Nó hiền và thân quen với cách cảm cách nghĩ của số
đông bà con ta. "Thơ" xuất phát "từ" những
gần gụi ấy, như là ca dao, như là hát ru bên nôi bao thế hệ trẻ thơ sau lẩn
khuất tre làng






                                      " Thơ từ gốc
rạ bay lên






                                                         Gặp cơn mưa xuống làm nên
đồng vàng...”






                                                                                           (Thơ từ)







          Không hề ngây thơ để nghĩ rằng hễ "mưa”"nên đồng vàng
ở một chốn đất lòng người đã sống chung với cả cuộc đời quê bão lũ nhưng chính “từ” đó
mà nhen nhóm niềm tin, vượt qua gian khó khắt nghiệt của thiên nhiên rồi dần
làm nên một tính cách người của một quê xứ.


 











          
Hòa Văn đáng yêu và dễ gần qua những bài thơ ít lời mà nén, tình cảm, gợi mở. Gởi
gắm thiết tha về con đò, dáng mẹ, bờ tre xao xác gió: Hương dủ dẻ; Nợ sông quê; Lời ba dây dọi dìu con; Đò ơi!… v.v…
là những bài như thế.






         
36 năm đánh đu với chữ, lặng thầm và miệt mài. Có lẽ chính anh cũng “ngấm đòn”
với cuộc chơi rất đỗi “sướng đau” này. Anh tỏ bày trải nghiệm đời người, đời
mình bằng những trăn trở vặn lòng qua cách cố gắng làm mới thơ khá rõ ở nửa sau
tập sách. Những bài thơ không vần, những bài thơ "viết mới" khác hoàn
toàn những bài viết vốn gần gũi của anh mà tôi đã trình bày ở phần trên, có điều
anh chỉ mới làm động tác “đánh vẹc ni” nhưng chưa đủ độ bóng, hắt sáng để bày
ra những vân gỗ thô mộc vốn đã sở trường. Về điểm này vẫn hiện ra điều đáng quý
ở anh. Đó là sự suy nghĩ và xắn tay làm việc thật sự nghiêm túc đầy trách nhiệm
giữa thời buổi thơ hết sức khó lường như hôm nay.






         
Tuy chỉ vừa mới đọc qua, nhưng CHO đã kịp neo lại trong yêu mến của tôi và tôi
tin với nhiều người đọc khác cũng sẽ cùng chung sự đồng cảm.






   
      Chén trà xuân chợt ngon thơm hơn khi sóng
sánh cặp lục bát của Hòa Văn đẹp, buồn và hắt sáng bức thư pháp treo trên vách
giữa những ngày tươi mới:






                                        “ Mai trời tạnh nắng xuân lên







                                                             Chờ
nhau tóc có dài thêm nỗi buồn”
 


                                                                                 (Mưa xuân)






                                                                                                                                   






                                                       Tam Kỳ những ngày cận tết - Kỷ Sửu - 2008





                                                                     



---------------

(*): Chuyên viết truyện ngắn nhưng khi in HV lại in thơ trước còn 3 tập truyện ngắn đang ở bản thảo!

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

HÒA VĂN: Vu Lan nhớ mẹ ...








Di ảnh Mẹ








Hoà Văn

 


Chiều nay ngồi lơ đãng nghĩ ngợi... và trong tâm trạng ấy tôi lẳng lặng
nghe từng hồi chuông vọng lại từ một ngôi chùa làng cách nhà trên năm trăm mét.
Thế là mẹ ơi! Mẹ đã về cõi Tịnh độ một năm rồi!.



Mới Vu Lan năm trước con còn mẹ. Con tự hào vui sướng nhận đoá hoa hồng tươi
tắn do các huynh đệ ở chùa gắn lên ngực áo con sau đó khi về nhà con đã tặng mẹ
đoá hoa ấy mẹ nói: “Hoa đẹp quá!”. Rồi mẹ nở nụ cười tươi tặng con!. Mà Vu Lan
nầy Vu Lan đầu tiên con thật sự vắng mẹ thật rồi!.








Trong tâm trạng như vậy tôi bật máy nối mạng gặp bài thơ có nhan đề: Mùa Vu
Lan không mẹ của tác giả Nguyễn Điệp (NĐ) đăng trên trang chủ yume.vn.




Bài thơ đem đến cho tôi cảm xúc khá mạnh. Ở nhà một mình tôi bật khóc!. 





“Em đang rất buồn có phải thế không em?



Vu Lan đến mà Mẹ không còn nữa”

 



Câu thơ đầu tiên trong số 16 câu thơ của bài thơ là câu hỏi?. Không phải!.
Đây là tiếng lòng của tác giả bài thơ chia sẻ nỗi niềm “Mẹ không còn
nữa”
với cô bạn gái hay em gái?. Dù cô bạn hay em gái câu thơ cũng đạt độ
chín!. Không thể viết hay hơn được. 






“Em đang rất buồn có phải thế không em?



Vu Lan đến mà Mẹ không còn nữa



Bao bạn bè cùng trang cùng lứa



Đang xum vầy bên Mẹ bên Cha”

 



Câu thơ kế tiếp đẩy tứ thơ lên khiến cho “em” thật sự “rất
rất buồn”
chứ không còn có “rất buồn” “không em?” nữa.




Giống như tôi bây giờ vậy. 





“Vu Lan này xin đặt một nhành hoa



Bên di ảnh của người đã khuất



Người mà trong đời em yêu nhất



Nén hương thơm sao chưa thấy người về!”

 



Vâng NĐ! tôi đã làm đúng như câu thơ anh viết. “Bên di ảnh” “người mà
trong đời
(tôi) yêu nhất”  tôi thắp ba “nén” nhang
khói hương và “hương thơm”  nhẹ nhàng bay bay theo gió thu, loan
toả dìu dịu  mà “sao chưa thấy người về!”.




Và rất đúng: 





“Có lẽ giờ lòng em rất tái tê



Cái mất đi không dễ gì bù đắp



Chỉ có ai trong cuộc đời đã gặp



Mới hiểu và thương cảm cùng em”

 



Tôi là người NĐ viết trong khổ thơ, câu thơ nầy đó!. “Giờ lòng (tôi) rất
tái tê”
  trước nỗi mất mát vô cùng lớn. Lớn nhất trong cuộc đời nầy
với tôi... “Không” có gì... “Không dễ”  lấy điều “gì” 
cái “gì” “bù đắp” được!. “Chỉ có ai trong cuộc đời đã gặp mới hiểu
và thương cảm cùng (tôi)”.


 



Cảm ơn tác giả đã viết lên nỗi lòng của những người con mất mẹ!. Nhất là lại
đọc bài thơ đúng vào thời điểm Vu Lan thắng hội nầy, bài thơ càng tăng thêm
nhiều cảm xúc thật sự sâu lắng...




Cảm ơn sự đồng cảm và chia sẽ thiệt lòng của tác giả trong đoạn thơ cuối
cùng: 






“Có những miền ta chưa dám đặt tên



Chỉ thấy vắng những chiều em không đến



Vu Lan này xin dành niềm cảm mến



Chúc một ngày em sẽ bình yên!”.

 



Chỉ cần đổi từ “em” ai có cùng nỗi niềm sẽ là tôi là anh!...



“Thơ nói đến những điều cao xa hay gần gũi không quan trọng bằng nói được
nỗi lòng ta và nói thay cho bao nỗi lòng đồng điệu khác.”.




          
                                                                


                                                          Hòa
Văn




                                                        
              (Đêm trước ngày lễ Vu Lan 2012)













Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Hòa Văn: Ước gì “thời gian” đừng “trĩu nặng”...










MẸ
 


 Mẹ là nắng mẹ là mưa

Mẹ vừa cổ tích mẹ vừa ca dao



Đắng cay thì mẹ nhận vào

Bao nhiêu thơm ngọt lại trao cho đời



Con đầy là lúc mẹ vơi

Dòng sông nước mắt nụ cười mẹ cho



Thời gian trĩu nặng con đò

Mẹ đưa con đến chạm bờ rồi xa



                   Dung Thị Vân 




Hòa Văn: Ước gì “thời gian” đừng “trĩu
nặng”...






                                     (Đọc bài thơ Mẹ của nhà thơ Dung Thị Vân)








Từ bao đời nhiều thơ ca nhạc họa và truyện ca ngợi Mẹ.

Mẹ rất gần gũi với mỗi chúng ta....

Gần và cần như không khí trong lành hằng ngày loài người và vạn vật hít
thở để có sự sống trên hành tinh nầy vậy!.




Hình ảnh bà mẹ nhân hậu, chịu thương chịu khó trong gia đình, ngoài xã
hội là hình ảnh đẹp khó có điều gì so sánh.







Lại không thể dàn
dựng hình ảnh để đặc tả hết hình ảnh mẹ.






Nhưng khi Mẹ là nắng
là mưa là cổ tích là ca dao... như Dung Thị Vân (DTV) viết:













“Mẹ là nắng mẹ là mưa

Mẹ vừa cổ tích mẹ vừa ca dao”








Thì là trường hợp ngoại lệ!.








            “Đắng cay thì mẹ nhận vào
            
Bao nhiêu thơm ngọt lại trao cho đời”













Điều nầy “không ngoa ngôn chút nào”.








Trong mỗi mái ấm của gia đình bất luận nghèo khó hay dư dật tất cả mẹ
của chúng ta đều như vậy. Khó có thể kể ra hết “đắng cay” “mẹ nhận vào” và ngược lại cũng không có giấy mực nào
ghi cho đủ “Bao nhiêu thơm ngọt” mẹ “trao cho đời”.


Trong câu thơ nầy DTV không biết có cố ý không chứ nếu mà “Bao nhiêu thơm ngọt” mẹ “trao cho...” mỗi mình con của mẹ, thì
DTV chưa hiểu mẹ! và không phải Mẹ.







Mẹ là của con. Mẹ là
của ba. Mẹ là của nội, ngoại, tộc họ, làng nước xa xóm giềng gần... Tuỳ vào
từng hoàn cảnh điều kiện mẹ thể hiện “thơm ngọt” với “đời”.













“Con đầy là lúc mẹ vơi

Dòng sông nước mắt nụ cười mẹ cho”








Ở đây hình tượng “vơi”- “đầy”
của câu thơ dẫn dắt người đọc bài thơ “Mẹ” đi từ trạng thái “thấy” bước sang
trạng thái “nghe”. Nghe trong lòng thao thức nỗi “đầy - vơi” của tạo hoá: Sinh-Lão-Bệnh-Tử. Hễ đã mang vào “Thân tứ
đại” thì không có phép màu nào vượt qua lẽ “vô thường”, quy luật muôn năm “của
sự sống”. Mẹ từng ngày từng giờ mong con khôn lớn nên người tốt lên -“đầy” lên..., cũng là từng ngày từng giờ
ấy mẹ già đi - “vơi” đi...









Đọc bài thơ lục bát “Mẹ” chỉ có 8 câu của DTV chắc bạn đồng cảm với tôi
“Bài thơ giống như con đò đang trôi bồng bềnh trên dòng sông mang trong lòng
biết bao niềm vui nỗi buồn và cả những trăn trở mà mẹ không (hoặc mẹ chưa) bao
giờ thổ lộ với một ai - dù người ấy là con gái của mẹ!”.














“Thời gian trĩu nặng con đò

Mẹ đưa con đến chạm bờ rồi xa”








Hai câu kết của bài thơ Mẹ là tiếng kêu thảng thốt của bao người con
trước sự “đầy – vơi” của cuộc sống
con người - của “biệt ly tình mẫu tử”!.









Các con xin được thưa với mẹ: “Mẹ ơi!. Cho dẫu con có đi cuối đất cùng
trời, con có lớn khôn bao nhiêu tuổi đời/ Trước sau với mẹ con vẫn chỉ là đứa
trẻ mà thôi”(*).  Mỗi người con đều ước
gì có phép màu để “thời gian” đừng “trĩu nặng” để “Mẹ”“con” không bao
giờ “chạm” đến “bờ” “xa”.


                                                                                                                            Hòa Văn

(Viết sau siêu bão Nari và cơn lũ lớn ở miền
Trung –  kéo dài từ 15/10- 19/10/2013)




--------


(*): Lời bài hát Mẹ dòng sông... của HV.

 

- : Tranh minh họa HS Hoàng Khắc Hiếu


BÀI XEM NHIỀU