Truyện ngắn, Truyện cực ngắn, Tạp văn, Thơ, Bạn văn, Nhạc, Tranh ảnh, VĂN HỌC NGHỆ THUẬT, Truyện dài

Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ hòa văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ hòa văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2023

CHÚC MƯNG NĂM MỚI 2024


 

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2024


Ý

𝙻à𝚖 𝚝𝚑ơ 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚌𝚑ỉ 𝚝ỏ 𝚋à𝚢
𝚅𝚒ế𝚝 𝚟ă𝚗 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 để 𝚗𝚐à𝚢 𝚜𝚊𝚞 𝚕𝚞ậ𝚗 𝚋à𝚗
𝚃𝚛ó𝚝 𝚖𝚊𝚗𝚐 𝚋𝚊 𝚌𝚑ữ 𝚜à𝚗 𝚜à𝚗.
𝚇𝚒𝚗 𝚕à 𝚑ơ𝚒 𝚝𝚑ở 𝚗ồ𝚗𝚐 𝚗à𝚗 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚢ê𝚞
𝚃𝚑ơ 𝚟ă𝚗 𝚝𝚑𝚊 𝚝𝚑𝚒ế𝚝 𝚖ộ𝚝 đ𝚒ề𝚞
𝙼𝚘𝚗𝚐 𝚕ò𝚗𝚐 𝙽𝚑â𝚗 𝙽𝚐𝚑ĩ𝚊 í𝚝 𝚗𝚑𝚒ề𝚞 𝚝𝚛𝚊𝚘 𝚗𝚑𝚊𝚞.

𝙷Ò𝙰 𝚅Ă𝙽
1/1/2024

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2023

Thơ Hòa Văn: TRÙNG KHƠI

 𝙱𝚒ể𝚗 𝚡𝚊 𝚛𝚞 𝚖ã𝚒 𝚕ờ𝚒 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐

𝚈ê𝚞 𝚊𝚒 𝚋ỏ 𝚡ứ 𝚟ề 𝚟ươ𝚗𝚐 𝚌á𝚝 𝚖ề𝚖


𝚃ơ 𝚝𝚛ờ𝚒 𝚝ừ𝚗𝚐 𝚐𝚒ọ𝚝 𝚜ươ𝚗𝚐 đê𝚖

𝚃𝚛ă𝚗𝚐 𝚖ờ 𝚜ó𝚗𝚐 𝚍ộ𝚒 𝚖ộ𝚝 𝚖𝚒ề𝚗 𝚗𝚑ớ 𝚗𝚑𝚞𝚗𝚐


𝙷ỏ𝚒 𝚖ê𝚗𝚑 𝚖ô𝚗𝚐 ơ𝚒 𝚕ạ𝚗𝚑 𝚕ù𝚗𝚐

𝚃𝚛ă𝚖 𝚗ă𝚖 𝚖𝚞ố𝚒 𝚖ặ𝚗 𝚝𝚛ù𝚗𝚐 𝚙𝚑ù𝚗𝚐 𝚋𝚒ể𝚗 𝚔𝚑ơ𝚒...


𝙼ộ𝚝 đờ𝚒 𝚟ơ𝚒 đầ𝚢, đầ𝚢 𝚟ơ𝚒

𝙺𝚑ô𝚗𝚐 𝚡𝚊 𝚗𝚐𝚞ồ𝚗 𝚌ộ𝚒 𝚕à 𝚗ơ𝚒 𝚝ì𝚖 𝚟ề ! 

𝙷ò𝚊 𝚅ă𝚗

Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2023

HÒA VĂN: BÕ

 


𝚃𝚛ó𝚝 𝚕ỡ 𝚜𝚊𝚗𝚑 𝚛𝚊 𝚝𝚛ê𝚗 𝚌õ𝚒 𝚙𝚑à𝚖

𝚁á𝚗𝚐 𝚗í𝚞 𝚌𝚑ú𝚝 𝚕ò𝚗𝚐 𝚌𝚑𝚘 𝚋õ 𝚌𝚊𝚖
𝙷ỏ𝚒 𝚝â𝚖 𝚝â𝚖 𝚑ỏ𝚒 𝚊𝚗 𝚗𝚑𝚒ê𝚗 𝚝𝚘ạ𝚒
𝙱𝚒ế𝚝 𝚍ẫ𝚞 𝚍ở 𝚑𝚊𝚢 𝚌ứ 𝚟ậ𝚢 𝚕à𝚖!.

𝙷ò𝚊 𝚅ă𝚗

Thứ Ba, 20 tháng 10, 2020

Hòa Văn: QUÁI LŨ...

  


Bu bám tránh lụt trên mái nhà 

Ngủ trên bè chuối 

Các em thơ ơi 

 Chịu nhé

 Làm gì hơn 

 Bây giờ
Khi ba mẹ ông bà... 

Dầm mình trong quái lũ... 

Không biết 

Các em có hột cơm nào trong bụng 

Từ trưa hôm qua tới sáng nay chưa? 

Mọi thứ đang dần chìm trong biển lũ 

Trời tối như mực 

Cả khu dân cư 

Nhà nào cũng vậy thôi 

Nước gần lút nóc 

Thì ai giúp ai được! 

Hàng chục tin nhắn trên Fb cầu cứu!

 Lời kêu thảm thiết 

 Nhưng...
Bởi 

Trong "mênh mông chi xứ"

 Giữa gió thốc mưa thét 

 Cần phải có phương tiện 

 Nếu không thiêu thân!.


 * 


 Nước lũ như bỡn cợt 

Chừng chừng 

 Nhơn nhởn 

Mưa ầm ầm 

Quảng Trị, Quảng Bình 

Nay tới Hà Tĩnh 

"Ông tha mà bà không tha!" 

 Tin đài báo hồ Kẻ Gỗ đang nguy 

Phải đưa nước về mức an toàn 

Không thể làm gì hơn 

Xả lũ 

Tin đài báo đặc biệt nghiêm trọng 

Sẽ "phá tràn sự cố..." 

Sẽ...

 ... 

 Tin đài báo: 

Con số chưa đầy đủ 

Hơn 120 người chết 

Khoản trên 20 người mất tích 

Mất tích trong sạt lở núi trong lũ lụt 

Là khó sống 

Ngoại trừ gặp hên...

 ... 

 Lở núi tiếp núi lở... 

Lại tin đài báo: 

"Sạt lở núi kinh hoàng, vùi lấp đồn biên phòng
và xé toác QL 12A ở Quảng Bình" 

May mà tránh trớ được! 

Hú hồn! 


 * 


 Ngoài biển Việt Nam 

 Đang bão 

Bão nay mai sẽ vào 

Các tỉnh miền Trung 

Ôi! Thiên tai nhân tai 

Sức người có hạn 

Lòng người thênh thênh
"Trời gọi ai nấy dạ!" 

Câu ai nói từ xưa 

Ngày càng linh ứng 

Lũ do trời mới một 

 Lũ do người gấp mười
Do đâu hởi do đâu? 

Không ai nói 

Trí ngủ càng ngủ im
...

 (Còn nữa) 


 Nay mai 

Lũ rút lụt rút... 

Ai sống sống ai mất mất 

Vô thường 

Cả xóm làng đìu hiu 

Cây chuối cây cam rau cỏ nắng lên rũ lá 

Đường nhão nhoẹt bùn non 

Bàn ghế xô lệch 

Tủ thờ xiêu vẹo 

Hủ gạo ắp nước ruỗng 

Lọ muối còn lọ không 

Có gì đâu! 

Người người nhìn nhau 

bàng hoàng! 

... 

 ---- 

Ảnh internet con nít bu bám trên mái nhà
Nằm ngủ trên bè chuối 

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2020

Hòa Văn: BÃO VỚI QUÊ






Quê mình sắp bão tới em ơi! 
Cả dải đất vừa qua trận lũ  
Giờ gió to bão lớn sao trời!
 ...   
 
Dẫu bao đời trần tình nỗi khó  
Dẫu bao phen hứng chịu nhọc nhằn 
64 Giáp Thìn còn nhớ như in  
Bão lũ trôi một làng sóng cả!

   

 Ơi! quê mình Quảng Nam vất vả  
 Áo với cơm và lẫn tai ương  
 Thiên nhân tai ngày càng bất thường 
 Mang đến thêm càng nhiều tổn thất! 
   
Biết là thế! quê mình rất thật...!  
Mong cùng nhau đồng lòng dốc sức  
Tay nắm tay Quảng Nam vượt qua...  
Lụt bão nào khuất phục được ta!
  
Đất và Người Xứ Quảng yêu thương!  
Mỗi tin bão tim người thắt lại  
Nghe bão tan khắp nơi mừng vui  
Ơi! anh biết lòng em mong ước  
Quê hương mình ngày một sáng tươi!. 

 Hòa Văn  
 10h 30 11/10/20

 

P/s: Viết xong nhận tin cuối cùng bão số 6 đã suy yếu thành áp thấp nhiệt đới. Tin vui khắp mọi nhà!.

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2020

Hòa Văn: KHÔNG HIỂU




 Không hiểu con vi vuhan* màu trắng đen hay vàng đốm** có điều nó tụt hết được mọi sự ỡm ờ lâu nay im lìm trong khe nước lã đó là sự thật cần soi rọi lương tâm đó là thước đo lòng nhân ái lâu nay phù phiếm sắp hàng chờ lên ngôi của bờ giác





 Không hiểu không hiểu hô ba lần như thế cho lồng ngực đầy con vi vuhan chết vì nó sợ tiếng ho một thời ho là chuyện bình thường giờ rất quan trọng cách ly cách ly ngay những hiện tượng như thế nhằm cứu trái đất nay ra cơn đại họa có thể sau này con người tốn nhiều thời gian công sức nói về nó nhưng ngay bây giờ thay vì bêu riếu này nọ biết bao con người đang âm thầm chiến đấu với covi vuhan nhà khoa học thức trắng bao đêm cố tìm cho ra phương thuốc... cô con gái tuổi đôi mươi ôm ngực rên gọi thầm tên mẹ con khó thở quá mẹ thì thấp thỏm ngóng tin con bên phòng cách ly của người âm tính mới có 7 ngày còn đến 7 ngày nữa...

 Không hiểu cơn sốt covi vuhan kéo dài bao lâu hằng ngày sự kiềm chế mọi lo âu giống như giây thun chiếc ná của trẻ bắn chim bật ra gần hay xa tất cả đều là trò ú tim cứ chạng vạng là bắt đầu đếm 123...

 Giữ được sự sống qua cơn đại dịch là phước báu!.





Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2018

Thơ Hòa Văn: Ký ức lũ







Ký ức lũ



Con cá tới mùa ức nước

Trẻ mong lặn, lội quanh làng

Miền quê

trông phù sa thắm đượm mùa màng

Lũ về, lũ về…

“Con ếch tháng ba, con gà tháng mười”

Cá kho lá nghệ, dế xào vàng thơm

Nóng hổi chén cơm gạo mới

Ấm lòng mùa gió bấc se

Chứa chan bao tình hương quê





Lũ về, lũ về…

Trời mây vần vũ

Tầm tã mưa dập dồn chướng thổi

Cắm cây que mép đường canh lũ

Phấp phỏng lo âu nước ngập

Cả nhà dọn lụt



Lũ về chìm nổi

Mênh mông, mênh mông…

Trong xóm ngoài đồng

Gánh gồng gian khó

Tối lửa tắt đèn

Có nhau

Ký ức lũ theo người ra phố

Ngong ngóng quê nhà.

Hòa Văn



Tình rêu



Một mình giữa phố quạnh hiu

Gió vương gió

ngõ Giếng chiều vắng em

Qua Chùa Cầu

ván gập ghềnh

Nhớ tà áo trắng bồng bềnh dáng xưa

Sông Hoài sóng nước đong đưa

Mênh mang câu hát

“… chưa mưa… thấm” rồi

Tiếng chuông xa vọng góc trời

Tình xưa

phố cổ gọi lời rêu xanh.



Hòa Văn






Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

NGUYỄN ĐỨC DŨNG: HÒA VĂN: Mai trời tạnh – Nắng xuân lên








         Ba
bữa tết dọn lòng thanh thản, một bình trà nóng thơm mơ hồ khói trước mơ hồ
hương đất trời tươi mới, cầm trên tay ấn phẩm thơ “Cho” NXB Văn nghệ - 2008 (*) của
Hòa Văn “người cùng quê” đẹp, đáng yêu và cũng đáng suy tư từ cái hình bìa đến
tên tập sách đã là điều trân trọng.








          Cảm nhận
riêng của tôi, tôi vẫn yêu thích hơn những bài thơ "gần, mộc mạc và thiệt
tình" của anh. Chính điều này mới "Hòa Văn" hơn, mới rõ ra cái “văn
là người” của tác giả và cũng theo yêu thích riêng với tôi, anh thành công hơn
ở cách viết này.








         
Trước tiên là bài “Thơ từ” Nó hiền và thân quen với cách cảm cách nghĩ của số
đông bà con ta. "Thơ" xuất phát "từ" những
gần gụi ấy, như là ca dao, như là hát ru bên nôi bao thế hệ trẻ thơ sau lẩn
khuất tre làng






                                      " Thơ từ gốc
rạ bay lên






                                                         Gặp cơn mưa xuống làm nên
đồng vàng...”






                                                                                           (Thơ từ)







          Không hề ngây thơ để nghĩ rằng hễ "mưa”"nên đồng vàng
ở một chốn đất lòng người đã sống chung với cả cuộc đời quê bão lũ nhưng chính “từ” đó
mà nhen nhóm niềm tin, vượt qua gian khó khắt nghiệt của thiên nhiên rồi dần
làm nên một tính cách người của một quê xứ.


 











          
Hòa Văn đáng yêu và dễ gần qua những bài thơ ít lời mà nén, tình cảm, gợi mở. Gởi
gắm thiết tha về con đò, dáng mẹ, bờ tre xao xác gió: Hương dủ dẻ; Nợ sông quê; Lời ba dây dọi dìu con; Đò ơi!… v.v…
là những bài như thế.






         
36 năm đánh đu với chữ, lặng thầm và miệt mài. Có lẽ chính anh cũng “ngấm đòn”
với cuộc chơi rất đỗi “sướng đau” này. Anh tỏ bày trải nghiệm đời người, đời
mình bằng những trăn trở vặn lòng qua cách cố gắng làm mới thơ khá rõ ở nửa sau
tập sách. Những bài thơ không vần, những bài thơ "viết mới" khác hoàn
toàn những bài viết vốn gần gũi của anh mà tôi đã trình bày ở phần trên, có điều
anh chỉ mới làm động tác “đánh vẹc ni” nhưng chưa đủ độ bóng, hắt sáng để bày
ra những vân gỗ thô mộc vốn đã sở trường. Về điểm này vẫn hiện ra điều đáng quý
ở anh. Đó là sự suy nghĩ và xắn tay làm việc thật sự nghiêm túc đầy trách nhiệm
giữa thời buổi thơ hết sức khó lường như hôm nay.






         
Tuy chỉ vừa mới đọc qua, nhưng CHO đã kịp neo lại trong yêu mến của tôi và tôi
tin với nhiều người đọc khác cũng sẽ cùng chung sự đồng cảm.






   
      Chén trà xuân chợt ngon thơm hơn khi sóng
sánh cặp lục bát của Hòa Văn đẹp, buồn và hắt sáng bức thư pháp treo trên vách
giữa những ngày tươi mới:






                                        “ Mai trời tạnh nắng xuân lên







                                                             Chờ
nhau tóc có dài thêm nỗi buồn”
 


                                                                                 (Mưa xuân)






                                                                                                                                   






                                                       Tam Kỳ những ngày cận tết - Kỷ Sửu - 2008





                                                                     



---------------

(*): Chuyên viết truyện ngắn nhưng khi in HV lại in thơ trước còn 3 tập truyện ngắn đang ở bản thảo!

BÀI XEM NHIỀU