Truyện ngắn, Truyện cực ngắn, Tạp văn, Thơ, Bạn văn, Nhạc, Tranh ảnh, VĂN HỌC NGHỆ THUẬT, Truyện dài

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2025

Nguyễn Hàn Chung: ĐÁY SÓNG

 

Cả đời anh uống ngụm nước trường giang
 nếm vị chiều hôm cửa biển
 không được ném thân vào đáy sóng 
 không nghe rong rêu từ nguồn cội sinh thành

Biển bao dung cả kẻ ác với mình
chấp nhận màu đêm và vị sáng
dù rất mong manh dễ đắm
vẫn đủ lực xuyên qua trùng điệp sâu dày

Dẫu chúng ta sống đủ mấy  vạn ngày  
vẫn là kẻ đứng trên bờ hữu hạn 
phải bị nhấn xuống ngàn xa thăm thẳm 
mới hiểu loài trai tích ngọc thế nào
( chỉ sợ khi trai tích đủ ngọc rồi
vẫn sống đời tôm cá )

Ở đáy sóng con người rất lạ
không cần ẩn dụ, hàm ngôn 
thấy cõi mẹ cha, thấy nẻo mất còn
mà suốt cuộc người lội suối trèo non
vẫn mờ mờ tỏ tỏ

Cả đời anh ,cùng lắm 
chỉ nghe tiếng trường giang nổi gió
xua cánh buồm mặt nước lênh đênh
chẳng thế nào hiểu thấu lẽ vô biên 
nếu không được ném thân vào đáy sóng.
NHC
(MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT - 2023)

Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2023

CHÚC MƯNG NĂM MỚI 2024


 

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2024


Ý

𝙻à𝚖 𝚝𝚑ơ 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚌𝚑ỉ 𝚝ỏ 𝚋à𝚢
𝚅𝚒ế𝚝 𝚟ă𝚗 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 để 𝚗𝚐à𝚢 𝚜𝚊𝚞 𝚕𝚞ậ𝚗 𝚋à𝚗
𝚃𝚛ó𝚝 𝚖𝚊𝚗𝚐 𝚋𝚊 𝚌𝚑ữ 𝚜à𝚗 𝚜à𝚗.
𝚇𝚒𝚗 𝚕à 𝚑ơ𝚒 𝚝𝚑ở 𝚗ồ𝚗𝚐 𝚗à𝚗 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚢ê𝚞
𝚃𝚑ơ 𝚟ă𝚗 𝚝𝚑𝚊 𝚝𝚑𝚒ế𝚝 𝚖ộ𝚝 đ𝚒ề𝚞
𝙼𝚘𝚗𝚐 𝚕ò𝚗𝚐 𝙽𝚑â𝚗 𝙽𝚐𝚑ĩ𝚊 í𝚝 𝚗𝚑𝚒ề𝚞 𝚝𝚛𝚊𝚘 𝚗𝚑𝚊𝚞.

𝙷Ò𝙰 𝚅Ă𝙽
1/1/2024

Thứ Bảy, 30 tháng 12, 2023

Thơ NGUYỄN VĂN GIA: LÊN CHÙA

 

Nhà thơ Nguyễn Văn Gia

MANG GƯƠM

Xa lắc rồi
niết bàn
Buổi thiền sư
mang gươm
Vô thường
bỗng bất thường
Niệm niệm
tâm bất an.

LÊN CHÙA

Lên chùa tìm chút thảnh thơi
Ai dè
chùa cũng như… đời ngoài kia
Cũng thứ hạng
cũng phân chia
Chỗ này vô nhiễm
chỗ kia thị trường
Đành rằng tất cả vô thường
Thôi ta về lại phố phường
ẩn tu.

Ở MỘT NƠI
CHÙA KHÔNG CÓ PHẬT


Đã hơn hai nghìn năm trăm năm
Mắt Đức Phật vẫn khép hờ
với nụ cười bí ẩn
Thượng sầu hạ hỉ
Sao niềm vui trốn biệt nơi đâu…

Trong nhà đầy báu vật (1)
Chẳng cần tìm đâu xa
Đừng mất công tìm Phật
Thế Tôn tại lòng ta

Chùa xây trăm nghìn tỷ
Tượng ngọc tượng vàng
Võng lọng xa hoa…
Những thứ mà Thái tử Tất-đạt-đa
đã ngày xưa từ bỏ
Đã lâu không đến chùa
Bởi lòng kính ngưỡng tăng ni nhạt phai
Lòng tin bị đánh tráo
Không còn ngồi dưới hiên chùa xưa
Bình yên ngắm đám mây trôi
Lòng ngậm ngùi cái lẽ vô thường của đất trời
Tai không còn nghe
tiếng chuông sớm chuông chiều
ngân nga hồn dân tộc…

Lên chùa
với nén tâm nhang
Tam quan mách bảo
Phật đang vắng nhà
Trở về phụng dưỡng mẹ cha
Dẫu không thờ Phật
cũng là quy y

Chốn thanh tịnh trang nghiêm
Ai bày ra ồn ào lễ hội
Cầu lợi cầu danh
Buôn thần bán thánh
Chẳng thấy đâu các bậc chân tu
Chỉ thấy tràn lan những thầy bói thầy cúng
Rộn rịp dâng sao giải hạn
Thỉnh vong oan gia trái chủ
Xưa “Phóng hạ đồ đao lập địa thành Phật” (2)
Nay bọn giả sư hành tung như thảo khấu

Mắt Đức Phật vẫn khép hờ
với nụ cười bí ẩn
Hơn hai ngàn năm trăm năm
Giữa muôn trùng vây
và vô vàn kiếp nạn
Nơi góc biển đầu non
Vẫn sáng soi
vầng trăng chánh pháp
Những bậc chân tu ẩn mình đâu đó
Không đủ phước duyên chẳng dễ gì gặp được
Buồn thay!

Nguyễn Văn Gia
______
(1) “Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch” (Trần Nhân Tông)
(2) “Buông con dao đồ tể xuống, đứng ngay đó mà thành Phật”

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2023

Thơ Hòa Văn: TRÙNG KHƠI

 𝙱𝚒ể𝚗 𝚡𝚊 𝚛𝚞 𝚖ã𝚒 𝚕ờ𝚒 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐

𝚈ê𝚞 𝚊𝚒 𝚋ỏ 𝚡ứ 𝚟ề 𝚟ươ𝚗𝚐 𝚌á𝚝 𝚖ề𝚖


𝚃ơ 𝚝𝚛ờ𝚒 𝚝ừ𝚗𝚐 𝚐𝚒ọ𝚝 𝚜ươ𝚗𝚐 đê𝚖

𝚃𝚛ă𝚗𝚐 𝚖ờ 𝚜ó𝚗𝚐 𝚍ộ𝚒 𝚖ộ𝚝 𝚖𝚒ề𝚗 𝚗𝚑ớ 𝚗𝚑𝚞𝚗𝚐


𝙷ỏ𝚒 𝚖ê𝚗𝚑 𝚖ô𝚗𝚐 ơ𝚒 𝚕ạ𝚗𝚑 𝚕ù𝚗𝚐

𝚃𝚛ă𝚖 𝚗ă𝚖 𝚖𝚞ố𝚒 𝚖ặ𝚗 𝚝𝚛ù𝚗𝚐 𝚙𝚑ù𝚗𝚐 𝚋𝚒ể𝚗 𝚔𝚑ơ𝚒...


𝙼ộ𝚝 đờ𝚒 𝚟ơ𝚒 đầ𝚢, đầ𝚢 𝚟ơ𝚒

𝙺𝚑ô𝚗𝚐 𝚡𝚊 𝚗𝚐𝚞ồ𝚗 𝚌ộ𝚒 𝚕à 𝚗ơ𝚒 𝚝ì𝚖 𝚟ề ! 

𝙷ò𝚊 𝚅ă𝚗

Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2023

HÒA VĂN: BÕ

 


𝚃𝚛ó𝚝 𝚕ỡ 𝚜𝚊𝚗𝚑 𝚛𝚊 𝚝𝚛ê𝚗 𝚌õ𝚒 𝚙𝚑à𝚖

𝚁á𝚗𝚐 𝚗í𝚞 𝚌𝚑ú𝚝 𝚕ò𝚗𝚐 𝚌𝚑𝚘 𝚋õ 𝚌𝚊𝚖
𝙷ỏ𝚒 𝚝â𝚖 𝚝â𝚖 𝚑ỏ𝚒 𝚊𝚗 𝚗𝚑𝚒ê𝚗 𝚝𝚘ạ𝚒
𝙱𝚒ế𝚝 𝚍ẫ𝚞 𝚍ở 𝚑𝚊𝚢 𝚌ứ 𝚟ậ𝚢 𝚕à𝚖!.

𝙷ò𝚊 𝚅ă𝚗

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2023

NGUYỄN ĐỐC: Thôi có lẽ đời ơi xin giã biệt

 


Gặp anh mến anh ở tài tâm và tính thẳng thắng của anh. Nhiều bài thơ bộc trực bỡn cợt thâm thúy ngay cả chính anh. Anh đã giã biệt ngày 16/11/2023 (4/10/Quý Mão)
Xin chia buồn cùng gia quyến!

Tiễn NGUYỄN ĐỐC

Ừ này trở lại cõi Người(*)
Bỏ con Chó (**) nhớ buồn vui một đời
Tiễn nhau câu thiệt tuyệt vời
Thôi thôi... "Không tiếc cái nơi tạm mà!".

16/11/2023
(4/10/Quý Mão)

Hòa Văn
-----
Chú thích
(*): Cõi chỉ có khi sống đúng khi mất mới tới
(**):
"... Ta không phải là cơn gió
Nóng lạnh tùy theo mùa
Ta chỉ là con chó
Khi chạnh lòng hay sủa bâng quơ
...
Nguyễn Đốc

THƠ NHÀ THƠ NGUYỄN ĐỐC 

THÔI CÓ LẼ ĐỜI ƠI XIN GIÃ BIỆT


Thôi có lẽ đời ơi xin giã biệt

Biển ngoài kia đã réo gọi ta rồi
Có nấn ná cùng bước đời trầy trật
Khi triều lên thuyền cũng phải dong khơi

Ta từng xót, từng đau, từng tha thiết
Trần gian ơi chưa kịp cảm ơn người
Mỗi ngọn sóng khơi thêm mầm ly biệt
Mỗi ngày tàn đâu hẹn một đêm vui

Ta vốn dĩ là một tay cà chớn
Yêu trần gian cạn kiệt máu tim mình
Rồi một sớm bổng nhiên bừng tỉnh dậy
Thấy loài người đang trở dạ yêu tinh.


(9/6/2023)



SOI GƯƠNG

Có phải nụ cười dễ tìm gặp đâu anh
Năm tháng cày những vết hằn trên trán,
dũa mòn từng đốt xương
Mục đích con người:
Sống và yêu thương
Nhưng thù hận như bóng đêm
rình rập

Chúng mình gặp nhau sau bao lần thoát chết
Sao nụ cười chỉ thoáng qua môi !
Cái gì đã chen giữa tình bạn tình đời
Cái gì làm nhoà một thời thơ ấu

Có phải nụ cười dễ đâu tìm thấy
Trên môi anh và trên môi tôi !?
Chúng ta bây giờ đã quá bốn mươi
Tôi vẫn ngỡ mình còn non dại
Muốn nói hết nỗi lòng với anh
Mà cứ ngại
Hai mươi năm con người có đổi thay
(Những con người nếm mật nằm gai
Cái gian khổ thường đổi bằng kiêu hảnh )

Suốt đời tôi là chuỗi dài bất hạnh
Tìm kiếm nụ cười trên khuôn mặt người thân
Tìm kiếm nụ cười ở bè bạn anh em
Nhưng chỉ thấy mơ hồ như bóng khói

Có phải nụ cười dễ tìm gặp đâu anh
Năm tháng điểm sương từng sợi tóc
Cái nghèo đói giống như con ốc
Bò trong đời như trên cộng sen

Quá nửa đời tôi vẫn chưa quen
Những điều bất công,những điều giả dối
Và giận
mình không là con rối
múa may quay cuồng theo ngọn gió xoay

Bây giờ tôi chỉ là mũi gai
quay đầu nhọn tự đâm vào da thịt
Máu đã rỉ mà mình không biết
Nên cơn đau thấm dần

Nói nhỏ điều này với anh
Bốn mươi tuổi hỏi ai còn ảo tưởng
Sau lưng chúng ta bao bạn bè nằm xuống
Trong chúng ta được mấy đứa hiển vinh ?

Trố mắt trông gương tìm kiếm bóng mình
Không còn thấy
Những ngày Hội An
Những đêm Thừa Phủ
Mà chợt thấy một con sói dữ
Nhe nanh gầm gừ.


(1975)

Dường như xuân còn nuối


Ngồi đọc thơ thiên hạ
Dường như đầy ắp xuân
Lật thơ mình đọc lại
Đầy xót xa và buồn

Con bệnh cứ vật vã
Cắn răng chịu với đời
Vợ con nhìn cứ tưởng
Mình là đứa ham chơi

Ly rượu xuân đắng ngắt
Vẫn nâng chúc mừng nhau
Sống trọn hay không trọn
Càng nghĩ càng thấm đau

Bước cho đời mấy bước
Cho mình được bước nào
Chết trôi về mấy cõi?
Mà sống là chiêm bao !

Đầu năm không muốn khóc
Sao nước mắt chảy dài
Buồn vui thì vẫn vậy
Ai nào biết cho ai

Ngày xuân nghe cái lạnh
Thấm vào từng đốt xương
Phải trái tim khốn khổ
Nhịp đập đã thất thường !

Ngồi đọc thơ thiên hạ
Mưa rây nhẹ mái nhà
Dường như Xuân còn nuối
Những ngày đông đã xa.


2021

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2023

Bùi Giáng: Kỷ niệm 25 năm ngày mất




Lên mù sương xuống mù sương

Bước xa bờ cỏ xa đường thương yêu

Tuổi thơ em có buồn nhiều

Hãy xin cứ để bóng chiều bay qua

Biển dâu sực tỉnh giang hà

Còn sơ nguyên mộng sau tà áo bay.

Bùi Giáng

-----

Ảnh chân dung, thủ bút Bùi Giáng

Thứ Năm, 21 tháng 9, 2023

Thơ Hồ Ngạc Ngữ: DIỆU PHÁP LIÊN HOA



Rồi sẽ gửi chút tro tàn ở lại

Những cuộc đời như lá rụng chiều hôm

Mây vẫn bay, phương trời nào, bay mãi

Quê nhà xa, ngày đã vội hoàng hôn


Rồi sẽ nói với nhau lời đã muộn

Một đời người cũng chẳng có gì vui

Em có thấy bao nhiêu điều ước muốn

Hơi thở im, một thoáng, đã xa rồi


Thôi, hãy dọn lòng mình, thu xếp lại

Những ân tình rồi sẽ trả cho nhau

Như người trồng cây đợi chờ hoa trái

Như yêu thương đợi đến lúc bạc đầu


Rồi sẽ chuyển cuộc đời sang kiếp khác

Hạt giống bây giờ sẽ trổ mai sau

Không còn chỗ cho những gì được mất

Hương sen thơm từ bùn đất nhiệm màu


HỒ NGẠC NGỮ

21/09/2019

Thứ Năm, 14 tháng 9, 2023

Vũ Duy Văn: TRIỀN SÔNG QUÊ



Ngày về thăm lại triền sông

Miên man gió thổi cánh đồng heo may

“Mẹ già như chuối chín cây”

Câu ca dao cũ lắt lay phận người

Cả đời vất vả ngược xuôi

Mẹ chừ ở chốn xa vời nghìn thu

Vành nôi đưa, vọng lời ru

Lạc trong ký ức, hoang vu cõi lòng

Con về ra đứng triền sông

Xót xa cải đã trổ ngồng mẹ ơi!

Hoa vàng xao xác chân trời

Gió đông khắc khoải, bời bời bến mê

Cải vàng níu giữ hồn quê

Xin đừng đánh mất, khiến tê tái lòng

Sông xưa chừ đã thay dòng

Bến xưa đã lở, trĩu lòng người đi

Ai còn nặng gánh sân si

Giữa lo toan, kiếm tìm chi nợ đời

Thương sao tình mẹ cao vời

Cù lao chín chữ, biển trời mênh mông...

Chiều nay về lại triền sông

Lặng nghe gió rít... Người không thấy về


Đà Nẵng, tháng Bảy-2021

Vũ Duy Văn

Thứ Ba, 12 tháng 9, 2023

Lê Hồng Phúc: GÁNH HỒNG NHAN ....

 


Chợ phiên mẹ gánh gió đông

Chắt chiu đem đổi nắng hồng nuôi con

Liêu xiêu bóng mẹ đường mòn

Thúng đời một gánh, thúng con một gồng.


Cánh cò lạc giữa cơn giông

Bàn chân mẹ lạc khắp đồng lúa xanh

Nắng hè rám bưởi trên cành

Nắng đời rám cả tóc xanh bốn mùa.


Mưa dầm làm khế thêm chua

Mưa đời làm mẹ già nua mỗi ngày

Mẹ thời như ớt trên cây

Lặng thầm xanh vỏ mà cay trong lòng.


Vai gầy gánh cả bão giông

Gom thành tiếng hát ru nồng canh thâu

Thúng nào mẹ gánh cơ cầu

Thúng nào mẹ gánh bể dâu cuộc đời.


Thúng nào gánh nước mắt rơi

Thúng nào gánh trọn những lời thế gian

Chợ đời gánh mảnh trăng tàn

Thúng ơi mẹ gánh hồng nhan riêng mình.


Tác giả: Lê Hồng Phúc

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2023

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2023

Hòa Văn: Còn chút...

 



Còn chút vui đem chia với nhé

Bạn bè ơi thương nhớ mấy người

Câu chúc cũ đượm màu gần gũi

Mở cửa ra... chung đụng g cùng đời!



Còn mấy thứ tưởng chừng hư ảo

Ồ mà không thực cả đấy mà!

Em vội vã mang hồn ngây dại

Ôm hôn nhau trên đỉnh dương tà


Bữa gặp ấy vui hay buồn vậy?

Sông đôi bờ dồn dập sóng xô

Bến cũ in bóng hình ta đẹp

Thương cỏ hoa còn biết xuyến xao!.


Hòa Văn

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2020

Hòa Văn: THẤT THANH...

 


Không gì vui bằng ngồi bên em

Không gì không gì... lo bằng ngồi đón bão
Sự ve vuốt mơn trớn
Khắp mọi miền da thịt tôi
Lên gai gốc kinh khủng
Em hiền như bài hát ru điệu buồn gió thốc
Ngược lên trái tim vụng dại lỡ yêu người hơn cơn lốc
Bão có thể tàn phá một miền trong nháy mắt
Em níu cả đời không buông!

*

Đêm giằng giật gió bão
Hung hãn tận cùng thất thanh
Vòng xoáy cuốn hút
Lạnh lùng vô cùng
Con người nhỏ hơn cây sậy!
Ngó về đâu cũng buồn!.

Hòa Văn
Đêm đón bão 13 (Vamco)             14.11.2020
-----
Ảnh internet


Thứ Hai, 9 tháng 11, 2020

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2020

Hòa Văn: CÒN GÌ KHÔNG


Còn gì không?(*)

 Bên dưới lớp đất đá nầy bao sinh linh nghẹt thở 

Xin nguyện cầu Đấng Thiêng Liêng độ trì

 Chỉ cần một hốc đá chỉ còn hở chút là còn hơi thở 

Chỉ cần chỉ cần... than ôi! 

 

Lúc này xin đừng phí phạm lượng oxy... 

Bao sinh linh là bà con ta đang rất cần cần một chút thôi! 

Nhanh tay lên đôi bàn tay đang bới đất đá...
Bên dưới những bàn tay là sự sống đang lụi dần...


 Không thể kêu cứu! 

Quanh là đất và đá! 

Sự vùi lấp kinh hoàng 

Như tia chớp

 Thảm thương thay!.

 ... 


***


Không còn gì! 

Câu trả lời 

          Lạnh lùng 

                   Hiu quạnh 

                           Bơ vơ 

Tới cái xoong nhôm còn xẹp lép 

Thử hỏi thân xác con người nào chịu nổi 

Không còn gì 

Ngoài sự lặng câm của đất và đá 

Sự im lặng đúng là quá đáng sợ 

Ở nơi núi không ra núi đồi chẳng ra đồi sự sống tính bằng giây là bình thường 

Bình thường đáng sợ 

Sức chịu đựng của con người thật vô cùng                  

             Ơi!
Vô cùng 

                     Vô tận 

Chỉ có lương tâm mới cứu được sự thật kinh khủng đang diễn ra 

 Chỉ có lương tri mới cứu được sự tàn lụi của con người 

            Lương tâm 

                     Lương tri ơi!.

 🔊

Hòa Văn

29.10.2020

 Kinh hoàng! 


 ***


Không còn lời để nói 

Không còn điều gì để nói tất cả đang ở sâu trong lòng đất đá 

Xóm tan hoang 

Nhà tan hoang 

Chưa bao giờ cơn địa chấn ập xuống miền núi quê tôi khốc liệt như thế! 

Có nhà 8 người chết hết chỉ còn một là nhờ không có ở nhà!
... 

 Cả nhà chết hết! 

Tin nhói trái tim... 


... 


 Ôi! Tiếng thét giữa rừng
Âm vang âm vang tứ bề 

 Ôi! Tiếng khóc giữa rừng 

Âm vang âm vang tứ hướng 

Nỗi đau tận cùng đứt ruột 

Mà làm sao giờ em ơi! 

Đôi mắt chứa bao niềm uất ức! 

Em nhìn lên khoảng trời  

Có thấy gì đâu 

 Ngoài hư không... 


 Không trống không kèn 

Không hòm không quách 

Chỉ mấy gói mì tôm bẻ đôi 

Đặt trên mộ mẹ mộ cha ngay bên nơi vừa bị đất đá vùi lấp 

Một ngày mùa đông 

Không giặc không đạn 

Ầm ầm thác lũ 

Ông bà mẹ cha anh em con cháu chết trong nháy mắt! 

 Chết không kịp ngáp
Không lời thở than 

Không không ... 

Không biết tại sao phải chết 

Vì tiền? 

Vì tình?

 Vì... 

Có trời chứng tri 

Tội lỗi này ai mang 

Không biết

 Vô tri 

Vô thức 

Vô giác

 Vô lối 

Vô luân

 Vô đạo!


 Không thể chọn nơi sinh

 Con người có quyền chọn nơi ở? 

Hởi ôi! Bên bờ suối bên sườn đồi bên nương rẫy... 

Thi vị quá thi vị 

Thật thà rất thật thà 

Chỉ cần con nhái 

Chỉ cần củ sắn lùi 

Chỉ cần vốc nước lạnh 

Đủ rồi một kiếp nhân sinh 

Đã từng thấy như thế... 

Đã từng như thế!
... 

 Người ở miền núi có đôi mắt như thôi miên 

Đôi mắt muốn nói bao điều yêu thương 

 Lại là đôi mắt buồn thấu tâm can 

 Mọi thứ sẽ chìm vào quên lãng? 

Nỗi đau còn lại!.

Hòa Văn

 30.10.20

-----

(*): Thông tin ban đầu cho biết, trận mưa lớn kéo dài kèm hoàn lưu bão số 9 đã xảy ra liên tục từ 4h đến 19h hôm qua (28.10) đã gây sạt lở nhiều nơi.

 Tại thôn 6, xã Phước Lộc, Phước Sơn, Quản Nam đã xảy ra sạt núi, vùi lấp 11 người dân mất tích.

Do đường bị sạt lở, chia cắt giao thông hoàn toàn, thông tin liên lạc bị gián đoạn nên sáng nay, cán bộ cơ sở mới cắt đường, vượt núi, đi bộ ra đến huyện để cấp báo.

Ảnh Người dân nỗ lực tìm kiếm người mất tích.

Hiện người dân tại thôn 6 đã tìm được 3 thi thể. Cán bộ xã Phước Lộc và huyện Phước Sơn đang tổ chức lực lượng tiếp cận hiện trường. Dự kiến, 16h hôm nay, lực lượng xã mới tiếp cận được vụ sạt lở.

Được biết, khu vực sạt lở thôn 3, xã Phước Lộc có 32 hộ với 215 nhân khẩu. Vụ sạt lở còn khiến nhà cửa, tài sản của người dân bị hư hỏng. 

 Trước đó, 2 cán bộ xã Phước Lộc gồm Hồ Văn Sợ, 25 tuổi, cán bộ dân vận, Hồ Văn Độ, 28, phó Bí thư xã đoàn cùng 3 cán bộ khác đến các thôn kiểm tra, hỗ trợ dân sơ tán. Trên đường đi, 2 cán bộ nêu trên bị sụt đất, rơi xuống suối, bị cuốn trôi.

Như vậy, riêng xã Phước Lộc hiện có đến 13 người mất tích.
 

(*):Vụ sạt lở đất ngày 28/10 xảy ra tại thôn 1 (xã Trà Leng, Trà My, Quảng Nam) vùi lấp 15 hộ dân, 33 người may mắn sống sót, 9 thi thể được tìm thấy, 13 người hiện (4/11/20) vẫn còn mất tích, trong đó có Bí thư xã Trà Leng.

(*): Thông tin từ Ban Chỉ huy PCTT và TKCN tỉnh Quảng Nam, trong đợt mưa bão số 9, tại khu vực các huyện miền núi của tỉnh có 22 người chết, 46 người bị thương và 24 người đang còn mất tích do sạt lở đất, nước cuốn trôi. Trong đó, tại thôn 1, xã Trà Leng (huyện Nam Trà My) còn 14 người và xã Phước Lộc (huyện Phước Sơn) còn tám người đang mất tích...


Thứ Ba, 20 tháng 10, 2020

Hòa Văn: QUÁI LŨ...

  


Bu bám tránh lụt trên mái nhà 

Ngủ trên bè chuối 

Các em thơ ơi 

 Chịu nhé

 Làm gì hơn 

 Bây giờ
Khi ba mẹ ông bà... 

Dầm mình trong quái lũ... 

Không biết 

Các em có hột cơm nào trong bụng 

Từ trưa hôm qua tới sáng nay chưa? 

Mọi thứ đang dần chìm trong biển lũ 

Trời tối như mực 

Cả khu dân cư 

Nhà nào cũng vậy thôi 

Nước gần lút nóc 

Thì ai giúp ai được! 

Hàng chục tin nhắn trên Fb cầu cứu!

 Lời kêu thảm thiết 

 Nhưng...
Bởi 

Trong "mênh mông chi xứ"

 Giữa gió thốc mưa thét 

 Cần phải có phương tiện 

 Nếu không thiêu thân!.


 * 


 Nước lũ như bỡn cợt 

Chừng chừng 

 Nhơn nhởn 

Mưa ầm ầm 

Quảng Trị, Quảng Bình 

Nay tới Hà Tĩnh 

"Ông tha mà bà không tha!" 

 Tin đài báo hồ Kẻ Gỗ đang nguy 

Phải đưa nước về mức an toàn 

Không thể làm gì hơn 

Xả lũ 

Tin đài báo đặc biệt nghiêm trọng 

Sẽ "phá tràn sự cố..." 

Sẽ...

 ... 

 Tin đài báo: 

Con số chưa đầy đủ 

Hơn 120 người chết 

Khoản trên 20 người mất tích 

Mất tích trong sạt lở núi trong lũ lụt 

Là khó sống 

Ngoại trừ gặp hên...

 ... 

 Lở núi tiếp núi lở... 

Lại tin đài báo: 

"Sạt lở núi kinh hoàng, vùi lấp đồn biên phòng
và xé toác QL 12A ở Quảng Bình" 

May mà tránh trớ được! 

Hú hồn! 


 * 


 Ngoài biển Việt Nam 

 Đang bão 

Bão nay mai sẽ vào 

Các tỉnh miền Trung 

Ôi! Thiên tai nhân tai 

Sức người có hạn 

Lòng người thênh thênh
"Trời gọi ai nấy dạ!" 

Câu ai nói từ xưa 

Ngày càng linh ứng 

Lũ do trời mới một 

 Lũ do người gấp mười
Do đâu hởi do đâu? 

Không ai nói 

Trí ngủ càng ngủ im
...

 (Còn nữa) 


 Nay mai 

Lũ rút lụt rút... 

Ai sống sống ai mất mất 

Vô thường 

Cả xóm làng đìu hiu 

Cây chuối cây cam rau cỏ nắng lên rũ lá 

Đường nhão nhoẹt bùn non 

Bàn ghế xô lệch 

Tủ thờ xiêu vẹo 

Hủ gạo ắp nước ruỗng 

Lọ muối còn lọ không 

Có gì đâu! 

Người người nhìn nhau 

bàng hoàng! 

... 

 ---- 

Ảnh internet con nít bu bám trên mái nhà
Nằm ngủ trên bè chuối 

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2020

Hòa Văn: CẢM ĐỀ LŨ LỤT...



 Con còn 3 đứa dưới sâu

 Mõm mẹ chỉ cạp đứa đầu được thôi 

Không chót lưỡi chẳng đầu môi

 Lặng im Chó tỏ bao lời yêu thương!

Hòa Văn 

18/10/2020

P/s Ảnh: Trong trận lũ cực lớn vào 17, 18, 19/10/20 tại Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh... trên Fb có ảnh con chó ngạm một chó con lội nước thoát lụt... Hình ảnh xúc động lòng người!

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2020

Trương Đức Tới: VỚI MƯA

 


Thơ

 Gửi N.Th 

 Bỗng nghe mưa gọi quê nhà 

Đèo mây quán gió ngày xa chưa về 

Lòng buồn như tỉnh cơn mê 

Một mình tôi giữa bộn bề hư không 


 Bao năm rồi hỡi dòng sông
Những mùa nước nổi trên đồng ruộng sâu 

Đám bèo xanh bỏ bờ ao 

Biết đi đâu biết về đâu bây giờ 


 Lụt tràn ký ức tuổi thơ 

Ngập con đường ngập giấc mơ viễn hành 

Loài chim di trú bay nhanh 

Chỉ kịp gửi một âm thanh khứ hồi 

 


Quê nhà vẫn nhớ thương tôi 

Xin đừng để ướt mắt người năm xưa 

Tôi còn đây những cơn mưa 

Rớt về bến cũ 

Đò đưa 

Cát lầm. 

Trương Đức Tới

 (Một bài viết trong mùa lũ 1999.

 Ảnh: Phan Tân Lâm)

http://langdongban.blogtiengviet.net/?p=6294460&more=1&c=1&tb=1&pb=1#more6294460

BÀI XEM NHIỀU