Truyện ngắn, Truyện cực ngắn, Tạp văn, Thơ, Bạn văn, Nhạc, Tranh ảnh, VĂN HỌC NGHỆ THUẬT, Truyện dài

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Thơ Ngưng Thu: XIN ĐƯỢC TRI ÂN NGƯỜI



                                                            Minh hoạ Hoa Vô Ưu



 XIN ĐƯỢC TRI ÂN NGƯỜI 

* Viết
trong mùa Vu Lan 




Nắng rót
từng chùm xuống lưng cha ngày bỏng rát


Cho
lúa đòng đơm hạt


Mưa chiều
ngập gót mòn


Mẹ gánh
nặng mùa đi


Góp từng
vồng khoai củ hà sâu ngày con còn non dại


Gom cọng
rau má triền hè thưở con bé thơ ngây


Cha
mẹ  cho con trang vở thơm thơm mùi giấy mới tình đầy


Con không
biết trong đây có lẫn mùi mồ hôi ngày gặt hái


Nắng
sơm,mưa chiều


Hiu hắt
một  đời cỗi cằn những vết chai và màu da sạm lại


Con vẫn
cứ  vui đùa nhảy điệu ban mai


Đẩy lùi
tháng năm sần sùi mẹ cha... để hóa rêu miền kí ức


Chừng nào
con mới hiểu hết giữa mênh mông hư thực


Cuộc tảo
tần vô hạn đấng sinh lai


Khi con
buồn mẹ dang rộng vòng tay


Từ xa
cha chỉ đứng nhìn… rớt một nụ khô,nghe hơi thở dường
như đi vắng




Và cứ 
thế


Con lớn
lên từng giờ lẳng lặng


Ngày nao
nao con chớm tuổi dậy thì


Mẹ chút
chăm… mua cho con cả  mùa con gái


Cha mỉm
cười… lớp lớp nếp nhăn làm hạnh phúc cũng xôn xao


Đến bây
giờ … khi con hiểu tại sao


Cha
mẹ đã không còn cho con nhiều thời gian như  đã từng cho hết


Sóng
gió cuộc đời dài... mẹ cha thêm mỏi mệt


Dẫu muộn
màng con xin đáp ơn cha


Quẳng hết
hơn thua con xin quỳ gối trước mẹ  già


Để một đời
con không ăn năn, hối tiếc


Mẹ cha
ơi! bây giờ con đã biết


Cúi xin
Người cho con tỏ tấm tri ân 
.


Ngưng
Thu_ 07.2012






NỖI KHAO
KHÁT MÙA THU



Đêm nghe gió trở mùa rất lạ

Nụ hôn dường hâm hấp cơn say

Có tiếng nói từ trong vô thức

Vọng về đan một giấc mơ đầy.



Anh nói : " Nhớ .Nhớ em nhiều lắm !

Chỉ e rằng một thoáng mông lung

Chỉ một thoáng em quên không nhớ

Trời vàng thu bão dậy chập chùng"



Chỉ một thoáng coi như nần nợ

Ta ngập chìm trong bão đời nhau

Anh cứ cười cái cười muôn thuở ...

Thuở mùa thu chưa biết úa màu.



Nụ cười buồn ai đi để lại...

Để một người còn mãi dư hương

Anh bảo rằng thương mùa thu lắm!

Lá vàng rơi bít mọi ngã đường ?



Có hai người một nỗi vấn vương

Thu không ngoan như màu hạ biếc

Chuyến xe chở mùa đi biền biệt

Để hai đầu nỗi nhớ xanh xao



Có hai người chung nỗi khát khao

Hai người cùng nỗi nhớ như nhau.

Đêm ngược gió nghe mùa trở dạ

Thu vỡ òa... Vỡ một giấc sâu.



NGƯNG THU

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

BÀI XEM NHIỀU